Trang chủ / Mùa Vu Lan Xa Cách / Bố ơi, con vô tâm quá

Bố ơi, con vô tâm quá

– Bố ơi, bên kia bảo cuối năm nay hết dịch thì cưới bố ạ
– Sớm vậy sao?
– Bố tiếc con à, có gì ngon cho con ăn đi, con đi lấy chồng rồi ít về với bố ăn cùng lắm đó.
– …Ukm…
Tiếng “Ukm” khe khẽ của bố mà tôi thấy sống mũi cay cay.
Bố tôi là người ít nói, mọi việc bố chỉ để trong lòng thôi, ít thể hiện ra lắm. Mọi lần nói chuyện trên trời dưới biển, bố chỉ cười cười và nói vui mấy câu thôi. Nhưng lần tôi báo tôi đi sắp lấy chồng, bố đã khóc. Nghe người ta bảo con gái là bảo bối của bố, khi ấy tôi còn cười xoà cho qua, giờ phút này tôi mới thấu hiểu được bố thương tôi cỡ nào.
Ngày tôi bắt đầu cuộc sống xa nhà, tối nào bố cũng gọi điện chỉ hỏi một câu “Con đã quen chỗ ở mới chưa, có thiếu gì không” sau khi nghe xác nhận mọi thứ đều ổn bố cúp máy luôn. Một người kiệm lời như bố cũng trở lên lo lắng hồi hộp vì con xa nhà có thể diễn tả được phần nào tình thương của bố. Nhưng theo thời gian, vì mải mê với cuộc sống mới mà tôi đã lỡ nhiều cuộc gọi của bố, lâu dần bố đã ít gọi đi như thể bố biết con đang bận rộn cuộc sống riêng của mình. Mặc dù mong ngóng con về nhà nhưng không thể hiện ra nữa.
“Bố ơi, con vô tâm quá”
Và đến lúc này, nhìn mắt bố đỏ hoe, mọi tình cảm trong tôi tràn về. Nhìn mái tóc bố bạc trắng vì gánh nặng cuộc sống cả gia đình trên vai, tôi bỗng nhận ra mình đã bỏ quên quá nhiều thời gian quý báu bên gia đình rồi.
Vu Lan năm nay có thể con không về sum vầy với bố mẹ được nhưng con sẽ cố gắng thu mọi can đảm để nói với bố “Bố ơi, con xin lỗi và con cảm ơn bố nhiều lắm. Con yêu bố nhiều
Ánh Mai
Bình luận
HOTLINE

096 150 1507

KẾT NỐI
ĐĂNG KÝ NHẬN TIN

    ×

    Đăng ký tư vấn

    0961.501.507
    Messages
    treeboss.vn
    Liên hệ
    tư vấn
    Tư vấn
    Tree Boss
    Hỏi đáp
    trực tiếp